Thứ Ba, 16 tháng 12, 2008

Mốt “khỏa thân”


Ảnh khỏa thân nghệ thuật không còn quá xa lạ và e dè đối với giới trẻ nữa, những bức ảnh khỏa thân nghệ thuật của các nghệ sĩ nhiếp ảnh ngày một đẹp hơn và được công chúng hưởng ứng nhiều hơn.

Nhưng đó là những bức hình trau chuốt được đầu tư công phu kỹ lưỡng và mang tính nghệ thuật, còn một bộ phận giới trẻ hiện nay đang lầm tưởng và chạy theo một xu hướng “lập dị”… tự chụp ảnh khỏa thân.

Bóng hồng nude

Những tấm hình các nữ học sinh phơi mình đủ kiểu trước những ống kính máy ảnh cá nhân, webcam, di động… hết nằm, ngồi, nửa mình hay thậm chí khoe tuốt tuồn tuột trong những tư thế gợi dục nhất, đang ngày một nhiều trong bộ sưu tập ảnh sex của những trang web đen.

Những kho ảnh nóng bỏng đó lấy nguồn ở đâu? Chính từ những chủ nhân bức hình đó, bởi rất nhiều cô bạn tuổi học trò đã sớm nhận thức được sắc đẹp và sự tươi mới của mình, tận dụng cơ thể để “trình diễn” một bộ ảnh khỏa thân, bán khỏa thân để khoe bạn bè, người yêu…

Bóng hồng “nude”. (Ảnh minh họa)

T. - với răng khểnh và khuôn mặt trẻ măng dễ thương, từng là người mẫu ảnh trẻ với những lời mời chụp ảnh cho tạp chí tuổi teen, chụp mẫu cho shop thời trang… đã nhanh chóng tận dụng lợi thế về những đường cong để cho ra mắt sêri ảnh nửa người khiến cư dân mạng “phát sốt” lên và săn tìm với cái tên “T. bệnh”. Kéo theo sau đó là hàng loạt những câu bình luận nhiếc móc, chửi bới tới tấp đến với T. Hiện giờ cô không còn làm mẫu ảnh nữa, blog cũng phải đổi tên và cuộc sống ngày một khép kín.

T. T – cô học trò cấp 3 trường N.B.K đã tự sắm cho mình chiếc webcam đời mời nhất để “lên hình” và tự chụp những cảnh hở ngực, khoe đùi và gửi cho bạn chát. Thúy cho rằng: “Em có chụp hình thô quá đâu, chỉ là muốn thể hiện vẻ đẹp cơ thể mà thôi. Đẹp thì ai chẳng muốn phô ra”.

T còn thản nhiên khoe với bạn bè những tấm hình nude của mình được anh người yêu là thợ ảnh “sáng tạo nghệ thuật” cho. Và T không phải là cô gái duy nhất đồng ý để người yêu chụp ảnh “nude”, với xu hướng hiện nay thì chụp ảnh khỏa thân hay quay phim để làm kỷ niệm không còn là chuyện lạ đối với giới trẻ, bởi máy ảnh camera, điện thoại di động đã trở nên quá phổ biến với nhiều tính năng quay chụp hiện đại sắc nét.

Sau một loạt các vụ ầm ĩ về những tấm hình, đoạn video riêng tư của các ca sĩ, người mẫu trẻ bị tung lên mạng, giới trẻ dường như thấy “nhàm” và “quen” với hình ảnh đó, và họ tự cho mình được “lăng xê” bằng cách chơi ảnh nude, quay phim nude. Mốt nude tràn ngập đến mức những cô gái xinh xắn nhẹ nhàng nhất cũng có cảnh hở nửa ngực, trần vai, lưng, sốc hơn nữa là bán khỏa thân hoặc thuê hẳn studio để chụp nude.

Mẫu nam…

Cư dân mạng truyền tay nhau tới tấp đường link ảnh của cậu K, một anh chàng xinh trai thích khoe người. Giờ đây không chỉ có cánh con gái mới kè kè điện thoại để chụp ảnh của mình, một số bạn nam cũng tập tành kiểu tạo dáng, ăn mặc mát mẻ để chụp hình và hào hứng đem khoe bạn bè.

Nhưng những tư thế mà các “mẫu nam” này gửi đến cho mọi người cực kỳ phản cảm, họ sẵn sàng mặc chiếc quần lót nhỏ xíu và khoe đứng nửa người và ưỡn bộ ngực lép của mình… Hay như anh chàng B đã nhân tiện lúc mới ngủ dậy đã tự chụp một style ảnh cởi trần, quần đùi hoa rách đũng….thập thò “cậu nhóc” của mình.

Đã qua rồi cái thời những người trẻ nổi loạn thích chụp ảnh sex, quay lén hình của người khác hoặc cắt ghép từ cơ thể của người khác gán vào hình sex qua photoshop, giờ đây chính họ đang tự nude mình, tự đưa hình lên những forum, diễn đàn nóng bỏng không chút ngại ngần.

Chàng K với những bức hình khỏa thân gây náo loạn các diễn đàn đã thanh minh: “Đó là ảnh nude nghệ thuật đấy chứ, mình đã tự chụp, tạo dáng và có chỉnh sửa để nó mang màu sắc huyền ảo hơn”. Nhưng không ai có thể chấp nhận lời giải thích ấy, bởi chiếc quần nhỏ xíu vận trên người K và dáng đứng ưỡn ẹo đã chứng tỏ đó chỉ là những bức ảnh “naked” (ảnh sex thuần túy).

Sưu tầm

Làm Les ”thử” thành…thật???


Bố mẹ sinh ra tôi là một cô gái hoàn toàn bình thường. Lớn lên tôi không xinh đẹp như ai nhưng cũng được coi là có duyên và nhiều đám để ý. Tôi cũng khát khao được yêu thương và che chở bởi một người đàn ông mạnh mẽ, hấp dẫn… cho tới khi vào đại học.

Vì điều kiện gia đình khó khăn, bố tôi lại là thương binh nên tôi được một suất ở trong ký túc xá của trường. Ngày nhập học, bố tôi động viên, ở ký túc phải sống chung với nhiều người nhưng được cái rẻ, an toàn và lúc ốm đau còn có chị có em. Bố không biết rằng môi trường trong ký túc xá vô cùng phức tạp.

Trải qua một tháng đầu trong ký túc tôi đã hiểu nó hỗn độn đến nhường nào. Nói là đông người nhưng chẳng ai quan tâm tới ai, mỗi đứa đều thu mình vào chiếc giường tầng hay ô để đồ cá nhân. Người này nhìn người kia như người xa lạ và sẵn sàng quát mắng nhau té tát nếu người kia dùng đồ chung không vừa ý. Tệ hơn là những bạn có bạn trai vẫn đưa về giường, giăng một tấm ghi đô rồi họ làm gì có trời mà biết được. Những đứa chưa có người yêu như tôi cảm thấy khổ sở vì họ làm gì đó trên đầu mình và phát ra những âm thanh quái đản của dục tính. Nhưng điều đó chưa phải là điều tồi tệ nhất…

Trong năm đầu đại học, tôi đã chứng kiến rất nhiều cặp yêu nhau rồi bỏ nhau với những kịch bản thường na ná giống nhau mà người chịu khổ sở, tủi nhục sau mỗi cuộc tình tan vỡ là người con gái. Họ cứ yêu đấy, bỏ đấy, chán thì thôi, đi tìm cô khác mà chẳng thấy lăn tăn tẹo nào. Chứng kiến cảnh ấy tôi thấy sợ và tự hỏi tại sao mình lại phải yêu? Tại sao lại tự biến mình thành nạn nhân của những tên yêu râu xanh ấy. Vậy là dù chưa một lần yêu tôi cũng đủ thấy sợ và quyết chí “thà ở vậy còn hơn”.

Suốt một năm ấy đối với tôi là những ngày nặng nề, mệt mỏi. Tôi không biết phải tâm sự với ai về mọi việc diễn ra xung quanh mình. May mắn cho tôi là có một chị học cùng lớp ngoại ngữ buổi tối chia sẻ với tôi mọi chuyện. Khi tôi đem quan điểm về yêu đương của mình nói cho chị thì chị bảo: “Sao cứ là yêu đàn ông, hai chị em mình yêu nhau cũng được chứ sao?”. Thấy tôi mắt tròn mắt dẹt nhìn chị rồi cười thì chị bảo: “Em cứ nghĩ đơn giản thôi, là một người con trai và con gái làm điều gì thì mình cũng làm điều ấy: hẹn hò, đi chơi, đi xem phim, đi ăn… như chị em mình bây giờ vậy”.

Thật ra, tôi và chị thường đi ăn sau giờ học, thỉnh thoảng lại rủ nhau đi xem phim, mua đồ ở chợ sinh viên… nếu gọi đó là yêu thì không phải nhưng tôi cũng không biết yêu là như thế nào. Tôi chỉ thấy các đôi tay trong tay với nhau mọi lúc mọi nơi vậy thôi.

Không biết, ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi gật đầu, đưa tay ra bắt tay chị rồi bảo: “đồng ý, từ giờ hai chị em mình sẽ “yêu” nhau”. Nghĩ là điều mình vừa nói thật khùng nên tôi phá lên cười mà không để ý chị đã nắm tay tôi thật lâu.

Những ngày sau đó chúng tôi dính với nhau như sam, trừ khi tôi hoặc chị phải đi học không thì hai chị em lại quấn quýt bên nhau. Chúng tôi hôn vào má nhau mỗi khi gặp mặt, ôm eo nhõng nhẹo mỗi khi gần nhau. Chị chỉ ở trọ một mình nên chúng tôi có điều kiện gặp gỡ, tâm sự mà không làm phiền ai. Tôi thực sự cảm thấy hạnh phúc.

Mỗi ngày tình cảm của chúng tôi càng thêm sâu sắc. Chỉ cần một buổi không gặp chị là tôi không sao chịu được, ngược lại chị cũng phát điên lên vì nhớ tôi. Có đôi lần tôi bắt gặp ánh mắt thèm muốn của chị nhìn tôi khi tôi thay đồ trước mặt chị và tôi cũng muốn được nhìn thấy chị như vậy. Vậy là chúng tôi chăm thay đồ hơn rồi cùng nhìn nhau thẹn thùng. Sau do không chịu đựng được nữa nên chúng tôi đã động chạm vào nhau và thấy sung sướng vì làm như vậy.

Khi tôi đã thực sự “yêu” chị tôi mới nhận ra rằng chị là một les chính hiệu. Chuyện “yêu” giữa hai chị em không phải là trò đùa nhất thời. Trước tôi chị đã “yêu” mấy em rồi nhưng được một thời gian thấy không hợp lại thôi. Tôi biết được chuyện ấy do một lần “người tình” cũ của chị tìm tới đánh ghen. Cô ta theo dõi mọi cử chỉ và hành động của chúng tôi nên không thể chịu đựng nổi cách chị đối xử với tôi nhẹ nhàng đến thế và càng điên tiết hơn khi chị chưa thô bạo với tôi lần nào như đã đối xử với cô ta.

Khi biết chuyện tôi đã nổi khùng, vỡ lẽ mọi chuyện rồi kiên quyết bỏ đi, mặc kệ chị van lơn. Tôi không muốn bị trượt dài trong sai lầm đó nữa dù tôi thực sự yêu chị. Tôi không muốn là một les rồi bị mọi người nhìn với ánh mắt khinh bỉ. Đã một tuần nay tôi không liên lạc với chị dù chị đã tìm mọi cách để gặp tôi, để nói với tôi rằng chị nhớ tôi tới điên dại. Vì muốn thôi bị chị theo đuổi tôi đã nhận lời yêu của một cậu bạn cùng lớp. Kỳ lạ thay, ở bên cậu ta tôi chỉ thấy nhạt nhẽo, không có xúc cảm gì đặc biệt. Tôi ôm cậu ấy mà không hề thấy rung động. Ở bên cậu ấy, tôi chỉ muốn chạy ngay đến chỗ chị, ôm chị rồi cùng chị làm “chuyện ấy”. Tôi chỉ sợ khi người yêu tôi buông tay ra là tôi chạy đến với chị ngay. Tôi thấy ghê tởm chính bản thân mình. Tôi không biết mình phải làm thế nào nữa.
Copy từ: http://forum.buonchuyen.info

Theo BC

Nữ sinh và Tình dục


Tuổi teen, bạn đã biết làm những gì? Bạn vẫn dang cắp sách đến trường, nhưng bạn đã lớn hơn trong con mắt của mọi người (ít nhất là của chính bạn), bạn biết làm đẹp, biết lướt net, shopping, bar… và thật thiếu nếu không nhắc đến điều muôn thuở: tình yêu.

Nhắc đến tình yêu thì không thể không nhắc đến tình dục, dẫu biết rằng đó còn là điều cấm kị, khó nói trong lứa tuổi của chúng ta. Nhưng tôi biết chắc rằng trong các bạn, ai cũng đã ít nhất 1 lần cố tìm hiểu về nó, và cố tìm những câu trả lời cho những câu hỏi mà bạn không biết phải hỏi ai.

Chắc hẳn các bạn đã từng đọc hoặc được nghe nói về quyển sách “Hoa hồng giấu trong cặp sách“, quyển sách gây xôn xao giới trẻ vì những câu chuyện rất thật về tình yêu và tình dục của thế hệ tuổi teen dưới ngòi bút vạch trần, tả thật của 2 nhà báo Trung Quốc là Tôn Văn Hiểu và Trương Dẫn Mặc. Những điều tưởng chừng không thể nào có thể xảy ra đã được kể lại một cách rành mạch và rõ ràng, khiến cho mọi người không khỏi sững sờ và đánh giá về cách sống của lứa tuổi teen, 1 lứa tuổi phải chăng chỉ biết đến ăn chơi nhảy nhót, tình dục vô tội vạ và đắm chìm vào cảm giác hoang lạc?

teensex_4

Trong vài năm trở lại đây, trên các phương tiện truyền thông đại chúng thường có những bài viết đánh vào lối sống của thế hệ tuổi teen, đọc và ta cảm thấy xót xa vì hình ảnh những cô bé, cậu bé “lao vào nhau” bất chấp tuổi tác, bất chấp tất cả để rồi dẫn đến những hậu quả đau thương, những đứa trẻ được sinh ra vô thừa nhận, các biến chứng nặng nề như viêm nhiễm, vô sinh trên cơ thể chưa phát triển trọn vẹn của các bạn gái, hậu quả của sự thiếu hiểu biết về tình dục an toàn, của những trung tâm nạo phá thai chui, và các bệnh viện thì tràn ngập hình ảnh những người “đàn bà” trẻ con.

teensex_7
Teen trước khoa kế hoạch hoá gia đình - BV Phụ Sản HN

Tôi đã từng đọc được câu chuyện của 1 cô bé 16 tuổi viết về những đớn đau khi phải vứt bỏ đi đứa con của mình, nỗi đớn đau thể xác và cả tinh thần khi những người thân yêu không hiện diện bên cạnh. Tôi cũng đã từng phải trả lời những câu hỏi non nớt của bạn tôi về những nỗi lo sợ khi đã trót lỡ, về nỗi bất an trong những giấc mơ, nhưng bạn vẫn không thể nào dứt ra được, vì sao? Bạn nói anh ấy rất yêu thương bạn, khi anh ấy chạm đến bạn thì mọi nỗi sợ hãi đều như biến mất và chính bạn cũng không thể kiềm chế được bản thân mình, rất thật và rất chua xót. Bạn hỏi tôi về thuốc tránh thai, về bao cao su.. nhưng thật sự là kiến thức của tôi cũng chỉ là những mảng kiến thức mơ hồ, chỉ đủ để có thể trả lời đôi điều cho bạn hiểu. vì cũng như bạn, chẳng ai dạy cho tôi biết phải làm như thế nào?

teensex_5

Tôi nhớ lại những ngày đầu tiên học về giáo dục giới tính trong nhà trường, bọn con trai thì cười đùa, con gái thì cuối gầm mặt xuống bàn, đỏ mặt vì xấu hổ, trong đó có tôi. Xấu hổ để tự mình bỏ qua cơ hội bảo vệ bản thân mình, chúng ta trách xã hội, trách cha mẹ không chỉ dạy cho chúng ta, nhưng hơn hết chúng ta nên trách mình vì chính chúng ta đã từ chối không học.

Tuổi teen hôm nay và ngày xưa không giống nhau. Tuổi teen ngày xưa sống vì cộng đồng, đề cao tính tập thể, vì những lí tưởng cao đẹp, và hơn hết họ bị bó buộc trong khuôn khổ đạo đức, gia giáo, giống như con gái phải nội trợ đảm đang, nhu mì , lấy chồng theo chồng… vấn đề tình dục yêu đương tự do là một khái niệm xa xỉ. Còn tuổi teen ngày nay, đề cao cái tôi cá nhân, sống vì bản thân, vì những đam mê và nhiệt huyết, họ cống hiến cho đất nước theo 1 cách khác rất teen và rất năng động, vấn đề tình yêu và tình dục được cởi mở hơn và rõ ràng hơn, nhưng không hẳn ai cũng thế.

Tôi cũng thuộc thế hệ tuổi teen, nên tôi hiểu tất cả những cảm giác mà bản thân chúng ta đang trải qua, tôi thật sự thấy lo cho những người bạn của tôi, những đứa “ăn chơi không sợ mưa rơi” mà lại chẳng biết gì về những kiến thức cơ bản nhất để tự bảo vệ mình. Tôi có những người bạn đang làm mẹ khi chưa bước khỏi cánh cổng trường phổ thông, những đám cưới vội vàng mà tôi chỉ biết xót xa hơn là chúc phúc, tại sao bạn lại bỏ đi quyền hạnh phúc của bản thân chỉ vì sự kém hiểu biết?

Tôi không bảo bạn thôi đừng yêu, đừng quan hệ, đó là xấu xa , không tốt… vì tôi không tốt đến thế, tôi không phải là đứa trẻ bước ra từ sách nên tôi hiểu tất cả, tôi chỉ mong các bạnn sẽ biết cách bảo vệ bản thân mình tốt hơn, vì tương lai, và cả một cuộc sống sao này nữa.

Tôi chẳng muốn giải thích dài dòng, chỉ muốn hỏi bạn rằng có bao giờ bạn nhìn thử xung quanh mình chưa, nhìn từ những người bạn của bạn, bạn có thấy hình ảnh những bà mẹ 16 tuổi ôm con không? Hay bạn có bao giờ thử bước chân vào bệnh viện chưa? Ở đó, bạn sẽ thấy rất nhiều hình ảnh những cô gái trẻ khuôn mặt lo lắng mệt mỏi đi bên cạnh người bạn gái thân thiết của mình, hoặc với mẹ, rất hiếm khi xuất hiện những người đàn ông bên cạnh họ? Những người lúc nào cũng nói lời yêu thương ngọt ngào, bảo rằng sẽ bảo vệ bạn suốt đời đi đâu hết rồi? Cuối cùng người chịu đau đớn tủi nhục chỉ là bạn.

Tôi không cổ vũ cho việc quan hệ tình dục tuổi teen, và bảo bạn rằng chỉ cần biết cách phòng tránh là mọi chuyện đều tốt đẹp. Tất nhiên là tốt đẹp nhất nếu bạn giữ được 1 tình yêu trong sáng, bảo ban nhau giúp nhau học hành, nhưng giả sử như 1 lúc nào đó… bạn lại mù tịt không biết gì, thì hậu quả thế nào, vẽ đường cho hưu chạy đúng hướng lại tốt hơn gấp trăm lần để hưu chạy lung tung, cuối cùng đâm đầu vào cây mà chết.

teensex_3

Tuổi teen bồng bột sốc nổi, ai cũng nói như thế, và để bảo vệ mình vượt qua những giai đoạn teen này, để trở nên người lớn hơn thì chỉ có bạn với những kiến thức đúng đắn mới bảo vệ được bản thân ban mà thôi.

Hinhin’s Blog